Lời giải 2 :
Liên Hợp Quốc (tên chính thức,[1] còn gọi là Liên Hiệp Quốc,[2] viết tắt LHQ; tiếng Anh: United Nations, viết tắt là UN) là một tổ chức liên chính phủ có nhiệm vụ duy trì hòa bình và an ninh quốc tế, thúc đẩy quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia, thực hiện sự hợp tác quốc tế, làm trung tâm điều hòa các nỗ lực quốc tế và các mục tiêu chung.[3] Liên Hợp Quốc được thành lập vào giai đoạn cuối Thế chiến II, với mục đích ngăn chặn các cuộc xung đột quy mô toàn cầu trong tương lai, và thay thế cho một tổ chức đã giải thể trong quá khứ là Hội Quốc Liên vốn hoạt động không mấy hiệu quả.[4] Trụ sở chính được đặt tại Manhattan, thành phố New York và các chi nhánh văn phòng khác nằm ở Geneva, Nairobi, Vienna và The Hague. Tổ chức này được tài trợ bằng sự đóng góp tự nguyện từ các quốc gia thành viên.[5] Liên Hợp Quốc là tổ chức liên chính phủ lớn nhất trên thế giới. Khi thành lập, LHQ có 51 quốc gia thành viên; hiện có 193 thành viên (và 2 quan sát viên). Liên Hợp Quốc
Tiếng Ả Rập: الأمم المتحدة
Tiếng Anh: United Nations
Tiếng Nga: Организация Объединённых Наций
Tiếng Pháp: Organisation des Nations unies
Tiếng Tây Ban Nha: Organización de las Naciones Unidas
Tiếng Trung: 联合国 /聯合國
Hội kỳ Liên Hợp Quốc
Hội kỳ
Hội huy Liên Hợp Quốc
Hội huy
Các thành viên của Liên Hợp Quốc
Tổng quanTrụ sởThành phố New YorkNgôn ngữ hành chính
6 ngôn ngữ
Tiếng Anh
Tiếng Pháp
Tiếng Trung Quốc
Tiếng Ả Rập
Tiếng Nga
Tiếng Tây Ban Nha
KiểuTổ chức liên chính phủChính trịLãnh đạo
• Tổng Thư ký
 António Guterres
• Phó Tổng Thư ký
 Amina J. Mohammed
• Chủ tịch Đại Hội đồng
 Volkan Bozkir
• Chủ tịch Hội đồng Kinh tế và Xã hội
 Mona Juul
sử
Thành lập
• Thành lập
26 tháng 6 năm 1945
• Những hiệp ước và điều lệ được thi hành
24 tháng 10 năm 1945
Các quốc gia thành viên
193 thành viên
Thông tin khác
Trang web
Trang chính thức của Liên Hợp Quốc
Trang thứ hai của Liên Hợp Quốc
Vào ngày 25 tháng 4 năm 1945, 50 chính phủ đã họp tại San Francisco cho một hội nghị và bắt đầu soạn thảo Hiến chương Liên Hợp Quốc, được thông qua vào ngày 25 tháng 6 năm 1945 tại Nhà hát Opera San Francisco và ký kết ngày 26 tháng 6 năm 1945 tại khán phòng Nhà hát Herbst. Điều lệ này có hiệu lực vào ngày 24 tháng 10 năm 1945, khi Liên Hợp Quốc bắt đầu hoạt động. Tầm ảnh hưởng của tổ chức này đã tăng lên đáng kể sau quá trình rộng rãi bắt đầu từ những năm 1960. Kể từ đó, 80 thuộc địa cũ đã giành được độc lập, bao gồm 11 vùng lãnh thổ được giám sát bởi Hội đồng Quản thác.[6] Vào những năm 1970, ngân sách dành cho các chương trình phát triển kinh tế và xã hội vượt xa chi tiêu cho việc gìn giữ hòa bình. Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, Liên Hợp Quốc đã chuyển đổi và mở rộng hoạt động thực địa, thực hiện nhiều nhiệm vụ phức tạp.[7]
LHQ có sáu cơ quan chính: Đại hội đồng; Hội đồng Bảo an; Hội đồng kinh tế xã hội; Hội đồng quản thác; Tòa án Công lý Quốc tế; và Ban thư ký LHQ. Các cơ quan của Hệ thống LHQ bao gồm Nhóm Ngân hàng Thế giới, Tổ chức Y tế Thế giới, Chương trình Lương thực Thế giới, UNESCO và UNICEF. Nhân viên nổi bật nhất của Liên Hợp Quốc là Tổng thư ký, một vị trí được chính trị gia và nhà ngoại giao Bồ Đào Nha António Guterres nắm giữ kể từ ngày 1 tháng 1 năm 2017. Các tổ chức phi chính phủ có thể được cấp trạng thái tư vấn với ECOSOC và các cơ quan khác để tham gia vào công việc chung của Liên Hợp Quốc.
Liên Hợp Quốc, các nhân viên và các cơ quan của tổ chức này đã giành được nhiều giải thưởng Nobel Hòa bình. Có nhiều đánh giá khác nhau về sự hiệu quả của Liên Hợp Quốc. Một số nhà bình luận tin rằng tổ chức này là một lực lượng quan trọng cho hòa bình và phát triển con người, trong khi những người khác coi Liên Hợp Quốc là không hiệu quả, thiên vị hoặc tham nhũng.